Những chiếc bánh ngọt từ nụ cười

Chia sẻ cho bạn bè:

Đó sẽ là chiếc bánh ngọt ngon nhất trên đời mà tôi được thưởng. Chiếc bánh ngọt của bác chủ cửa hàng đáng kính.

Bố mẹ tôi đi công tác thường xuyên nên tôi hay ở nhà một mình, Chính vì thế mà cũng lười luôn việc nấu cơm. Ngày hôm đó, tôi đi làm về muộn lắm, bụng đói meo. Tìm khắp các quán cơm thì tất cả đã đóng cửa, duy có một cửa hàng vẫn sáng đèn. Đó là cửa hàng bánh ngọt của bác gần nhà tôi.

Những chiếc bánh ngọt gắn liền với bao kỷ niệm

Bác cũng đang chuẩn bị đóng cửa ra về. Tôi chạy tới hớt hơ hớt hải :

– Bác ơi, chờ con chút ạ, bán cho con hộp bánh ngọt.

– Đi đâu mà về muộn thế con.

– Dạ hôm nay tăng ca nên con về hơi muộn.

– Thôi vào đây ngồi uống nước đi rồi bác làm bánh cho.

– Dạ hết bánh sẵn rồi ạ. Thế thôi không cần đâu ạ, vất vả cho bác quá.

– Bác làm nhanh lắm, chút là xong, con cứ ngồi đó.

Tôi nghe lời kiên nhẫn ngồi đợi. Không lâu sau bác mang ra cho tôi mấy chiếc bánh ngọt vừa làm xong còn nóng hổi. Vốn đang đói, ngửi mùi thơm của nó tôi không thể nào cưỡng lại được.

Hương thơm tỏa ra từ chiếc bánh thật ngon biết mấy. Khách hàng thường xuyên nên tôi rất sành những vị bánh của bác. Vốn biết tôi thích vị ngọt và hương thơm của socola nên bác đã cho rất nhiều vào đó cho tôi thưởng thức.

Tôi ăn nó một cách ngon lành, như chưa bao giờ được ăn vậy. Đúng là đang đói ăn cái gì cũng thấy ngon. Vị ngọt của kem hòa quyện với bánh càng thêm đậm đà. Tôi ăn liền một lúc hết mấy cái bánh bác làm. Ngẩng lên bác vẫn nụ cười hiền ấm áp:

– Thế nào no chưa con.

– Dạ rồi ạ.

Tôi vui sướng trả lời,giúp bác thu dọn đóng cửa rồi hai bác cháu cùng về. Có ăn bao nhiêu cái bánh ở khắp các cửa hàng cũng không cái nào ngon bằng cái bánh hôm đó bác đã làm cho tôi. Chiếc bánh của một ngày muộn, chiếc bánh của nụ cười hiền ấy. Hương vị đó khiến tôi nhớ mãi.

Bánh ngọt chan chứa bao nhiêu tình cảm của người làm bánh

Sau ngày hôm đó, lúc nào cần bánh tôi cũng tìm tới bác. Dù đói hay không tôi cũng đợi về cửa hàng bác rồi mới mua chứ nhất định không mua ở nơi khác. Tôi cũng thường xuyên dụ dỗ mấy nhỏ bạn, kéo chúng tới cửa hàng bác ăn bánh. Đứa nào đứa đấy tấm tắc khen bánh ngọt của bác ngon hết chỗ chê.

Lúc nào cũng thế, với ai cũng vậy bác vẫn luôn nở một nụ cười nồng hậu. Có lẽ ai đã từng ăn bánh cũng sẽ nhớ mãi giọng nói, nụ cười của bác chủ cửa hàng ấy. Những chiếc bánh ngọt bước ra từ những nụ cười, chiếc bánh mà tôi luôn nhớ.


Fatal error: Uncaught Exception: 12: REST API is deprecated for versions v2.1 and higher (12) thrown in /home/hanoigat/public_html/wp-content/plugins/seo-facebook-comments/facebook/base_facebook.php on line 1273