Chiếc bánh gato đầu tiên

Chia sẻ cho bạn bè:

Thời gian thấm thoắt trôi qua, nhanh thật đấy mới ngày nào còn là cô sinh viên lớ ngớ vừa ở quê lên, vậy mà đã 7,8 năm trôi qua ra trường rồi đi làm. Nhớ lại quãng thời gian đó lại càng trân quý thời gian và thấy mình trưởng thành hơn. Những trò nghịch có một không hai tại kí túc xá với đám bạn cùng phòng, những chuyến đi tình nguyện đến mọi nơi xa xôi của tổ quốc mỗi khi hè về. Thế là 4 năm sinh viên cũng trôi nổi, cũng nay đây mai đó, cũng trẻ và cũng đã cháy hết mình…Có lẽ người ta nói đúng, được cái nọ thì mất cái kia, đôi khi bạn phải học chấp nhận sự đánh đổi. Nhìn lại, hồi đó nó cháy với lửa và nhiệt huyết của tuổi trẻ, rồi cứ mải miết trên những cung đường của riêng nó, hình như đã có lúc nó quên mất gia đình nó vẫn đang ở đó mong nó về…

Câu chuyện của tôi…

Bánh gato với nhiều mẫu mã đẹp

Một góc quán café giữa buổi chiều chớm thu Hà Nội, thưởng thức vị ngọt ngào của miếng bánh gato, tôi nhớ lại về những kỉ niệm, về chiếc bánh gato đầu tiên dành tặng cho mẹ vào dịp sinh nhật. Khi còn là sinh viên, mặc dù nhà chỉ cách trường chưa đầy 40 cây số, nhưng số lần về nhà của tôi có lẽ tính trên đầu ngón tay, hồi đó tôi thích vui chơi, thích những chuyến đi và cứ thế chẳng có tuần nào là không đi. Tuần nào bố mẹ gọi điện ra hỏi thăm cũng đều nhận được câu trả lời là: “tuần này con không về?”, nghĩ lại, hồi đó sao mình vô tâm thế. Mải vui, mải chơi và quên mất rằng bố mẹ ở nhà lúc nào cũng mong ngóng.

Nhớ có lần mẹ bực mình quá và nói: “nhà này có ma hay sao mà mày không về?”. Thế rồi, thời gian cũng trôi đi, hết năm thứ nhất, năm thứ hai, năm thứ ba. Tôi bắt đầu học được nhiều điều từ những chuyến đi, những đứa trẻ khuyết tật, những đứa trẻ mồ côi ngay cả đến bố mẹ mình là ai cũng không biết. Tôi chột dạ và nhớ đến gia đình mình, có lẽ tôi còn may mắn hơn rất nhiều người, bởi tôi còn có một gia đình để về. Nhớ có lần chúng tôi tổ chức sinh nhật cho các em nhỏ tại một trại trẻ mồ côi, những đứa trẻ thích thú với ánh nến lung linh và chiếc bánh sinh nhật, chúng thổi nến và ước rồi ăn bánh một cách ngon lành. Sau khi tiệc tàn, có một em chạy lại hỏi tôi, – “chị có biết em ước gì không?” – “em ước gì có thế tìm thấy mẹ và được ăn bánh sinh nhật cùng mẹ”. Sống mũi cay cay, tôi thấy mình nhận ra điều gì đó…Tôi nhớ lại, sinh nhật vừa qua của mẹ, tôi vắng nhà…

Chiếc bánh gato đầu tiên

Tôi bắt đầu cân bằng giữa sở thích cá nhân của mình và việc dành thời gian cho gia đình mình nhiều hơn. Thay vì vài tháng mới về nhà một lần, tuần nào tôi cũng cố gắng về nhà với bố mẹ và em trai. Chỉ đơn giản là cùng nhau ăn một bữa cơm đạm bạc thôi cũng thấy quý giá. Tôi cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc của bố mẹ khi thấy tôi về nhà nhiều hơn, tôi nợ họ một lời xin lỗi. Cũng là những ngày vào thu như thế này, là sinh nhật mẹ. Tôi tự tay làm tặng mẹ một chiếc bánh gato, có lẽ từ ngày xa nhà đi học đó là lần đầu tiên tôi có mặt trong ngày sinh nhật của mẹ. Hôm đó tôi về từ tối hôm trước, cùng đứa em trai chuẩn bị đồ và làm tặng mẹ chiếc bánh sinh nhật. Chiếc bánh vụng về nhưng khi nhìn thấy nó với dòng chữ “con yêu mẹ” thì mẹ đã nở một nụ cười ấm áp.

Mua bánh gato để dành tặng những người thân yêu của mình là món quà ý nghĩa nhất

Tôi đã đọc ở đâu đó rằng: “Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần? – có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được 1 lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Với nhiều người bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể còn ngắn hơn nữa. Chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp..!”

Vậy đó, người ta vẫn cứ trưởng thành lên từ những bài học và trải nghiệm của cuộc sống. Gia đình vẫn mãi là nơi an toàn nhất để ta tìm về và yêu thương ta vô điều kiện. Rồi nhiều năm sau đó, tôi vẫn giữ cái thói quen làm bánh gato tặng mẹ trong dịp sinh nhật để nhớ về những kỉ niệm và thay cho lời xin lỗi, lời cảm ơn dành cho mẹ…


Fatal error: Uncaught Exception: 12: REST API is deprecated for versions v2.1 and higher (12) thrown in /home/hanoigat/public_html/wp-content/plugins/seo-facebook-comments/facebook/base_facebook.php on line 1273