Chiếc bánh gato dành tặng mẹ

Chia sẻ cho bạn bè:

Ngay khi bắt đầu biết suy nghĩ như một người trưởng thành, tôi luôn muốn tổ chức cho mẹ một ngày sinh nhật đầy ý nghĩa. “Nhà bà ngoại nghèo lắm, mẹ đã biết sinh nhật là gì đâu.”

Cuộc sống mưu sinh vất vả ngày xưa

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình công nghiệp, không giống những gia đình nhà nông làm được bao nhiêu ăn bấy nhiêu không lo thiếu gạo, mẹ từ nhỏ đã phải ăn cơm độn khoai. Ông ngoại mất sớm, 8 người con nheo nhóc đều một tay ngoại chăm sóc nuôi nấng, mẹ bảo ngày xưa nghèo, ăn còn chả đủ đứa nào sống được thì sống, chẳng được quan tâm chăm bẵm, mẹ bảo “có chẳng may bị tai nạn mất cũng là tại số.” Sinh ra trong một gia đình thiếu thốn thật đấy nhưng mẹ tôi kiên cường lắm, vẫn khỏe mạnh lớn lên, đi làm kiếm tiền, lấy chồng rồi sinh con. Có lúc tôi hỏi mẹ, “mẹ có cảm thấy thiệt thòi không?”, mẹ bảo “thiệt thòi gì con, bà yêu thương mẹ lắm, như vậy là may mắn rồi.”

Chiếc bánh gato trong ngày sinh nhật dành cho mẹ thật ý nghĩa

Ngày sinh nhật khi tôi 15 tuổi, bận thi lên cấp 3, bố mẹ không tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi giận dỗi lắm. Mẹ mua bánh gato an ủi tôi, nhưng tôi không ăn, tôi khóc bảo rằng muốn tổ chức sinh nhật cho bằng bạn bằng bè. Mẹ không mắng tôi, bà thở dài, “mẹ có biết sinh nhật là gì đâu, thế mà con nhìn mẹ này, vẫn lớn lên bình thường đấy thôi, mất mát gì nào?” Tôi lại khóc òa lên, tôi nói mẹ chẳng hiểu, mẹ xoa đầu tôi “con quan tâm nhiều thứ vớ vẩn quá. Bằng tuổi con mẹ chỉ mong có cái bánh ngọt nhỏ vào ngày sinh nhật còn chả có.” Năm bắt đầu tuổi 15, tôi nhận ra mình quá vô tâm khi tự cho mình cái quyền bỏ quên tuổi thơ thiếu thốn của người mẹ thân yêu. Là một người con, tôi tự dạy mình biết quan tâm nhiều hơn tới bố mẹ.

Bánh gato dành tặng sinh nhật của mẹ

Vào ngày sinh nhật tuổi 40 của mẹ, tôi mua bánh gato tặng cho bà, chỉ là một chiếc bánh nho nhỏ nhưng bà mỉm cười, sâu trong đôi mắt đã xuất hiện những nếp nhăn năm tháng, tôi thấy được một niềm hạnh phúc vô cùng lớn. Chỉ là một chiếc bánh ngọt nhưng bà lại hạnh phúc nhường ấy, tôi nhận ra mình đã làm đúng, tôi đã thành công khi không chọn cho bà một món quà đắt tiền xa xỉ, tôi chọn cho mẹ tôi..món quà tinh thần to lớn nhất- một chiếc bánh gato chứa đầy tình yêu.

Mẹ tôi nói rằng bà hạnh phúc bởi có một người con gái biết quan tâm bà, nhưng trong tim tôi lại trồi lên ngọn nguồn của sự hối hận. Tôi đã không quan tâm đến mẹ tôi sớm hơn, để ngắm nhìn bà hạnh phúc sớm hơn. Rồi tôi lại nghĩ tới bố, ngày sinh nhật của bố là ngày nào nhỉ? Bố mẹ- những con người vĩ đại ấy đã hi sinh cả cuộc đời mình cho tôi, thế nhưng tôi lại vô tâm quên đi cảm nhận của họ. Tôi nghiễm nhiên cho rằng việc chăm sóc tôi là trách nhiệm của bố mẹ, mà quên đi rằng, bố mẹ tôi cũng là những con người với trái tim cần được sưởi ấm, cần được quan tâm.

Dành tặng đấng sinh thành của mình một chiếc bánh gato trong ngày sinh nhật sẽ làm cho mẹ rất vui

Tôi tự nhắc nhở mình phải có trách nhiệm hơn với bố mẹ, tôi bắt mình ghi nhớ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống, rằng họ đã hy sinh cho tôi những gì và tôi nợ họ bao nhiêu.

Nâng niu bú mớm đêm ngày

Công cha, nghĩa mẹ, coi tày bể non.

Bố mẹ tôi còn mấy mươi năm sinh nhật, tôi không biết, nhưng mấy mươi năm ấy tôi nhất định sẽ nhớ, sẽ mang tặng bố mẹ tôi những chiếc bánh gato bé nhỏ với lời chúc yêu thương. Và các bạn, những con người đang đọc những dòng chữ này. Quay lại đi, nhìn ở phía cuối con đường kia, những người quan trọng nhất với bạn, hãy tặng cho họ một chiếc bánh gato chứa đầy tình yêu để họ biết, trên đời này có người yêu thương và trân trọng họ.

Comments are closed.