Chiếc bánh gato bạn tôi

Chia sẻ cho bạn bè:

Bánh gato là một món bánh không thể thiếu trong những bữa tiệc sinh nhật, các sự kiện đặc biệt, bạn có thể đặt bánh gato qua mạng hoặc trực tiếp đến cửa hàng bánh để chọn chiếc bánh vừa ý với mình.

Bánh gato – kỉ niệm với người bạn đầu tiên

Tôi còn nhớ rất rõ ngày sinh nhật năm cuối cấp 2. Năm ấy bận thi lên cấp 3 nên không tổ chức sinh nhật, cứ đinh ninh rằng ngày sinh nhật của mình cứ thế trôi qua nhạt nhẽo bởi mấy đứa cùng lớp cũng bận ôn thi, chả đứa nào rảnh mà nhớ đến ngày sinh nhật của mình. Không những thế, chỗ tôi ở là vùng ngoại thành, kinh tế mấy nhà khu vực này cũng chẳng phải dạng thừa thãi gì, nên lớp mà có đứa sinh nhật nhưng không tổ chức, bố mẹ cũng chẳng cho tiền mua quà tặng bạn.

Bánh gato là thứ bánh không thể thiếu trong những bữa tiệc sinh nhật

Ngày sinh nhật tôi vào đúng hôm trời se lạnh, vẫn đang kín mít trong chiếc áo khoác rộng thùng thình được bà chị họ nhượng lại cho, ngồi trong lớp ngủ gà ngủ gật. Chẳng trách được, trời lạnh, cô lại giảng văn, không buồn ngủ mới lạ. Chợt đứa bạn ngồi bàn bên cạnh gõ gõ vào mặt bàn, tôi giật mình đưa đôi mắt ngái ngủ sang nó, nó dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ.

“Cuối giờ ở lại lớp tao nhờ tí việc nha mày.”

Tôi tặc lưỡi, cái con nhỏ này hay rủ rê đi mua quà vặt lắm. Sáng nay mẹ cho có 5 nghìn ăn sáng, mua xôi hết rồi. Đi với nó mà không có tiền ngại bỏ xừ. Thế là tôi quay qua nó lắc đầu “Hôm nay không được. Mẹ tao bắt về sớm trông em.”

Nó có vẻ khó xử rồi quay qua tôi “5 phút thôi mày. Nhanh lắm.” Thế là chắc chắn nó không rủ đi ăn, tôi tạm thời đồng ý với nó.

Tiếng trống cuối buổi vang lên, lớp tôi nhanh chóng thu dọn sách vở ra về. Trời lạnh, tối sớm nên đứa nào cũng sợ về muộn. Chúng nó về hết rồi tôi mới quay sang nhỏ bạn.

“Bảo gì mày. Nhanh nhanh còn về kẻo mẹ tao mắng.”

“Ừ thì hôm nay sinh nhật mày, tao chả chuẩn bị được quà gì, tự làm được cái bánh tặng này tặng mày. Sinh nhật vui vẻ nhé, ăn ngon sinh nhật năm sau tao làm cho cái to hơn.”

Tôi nhìn chiếc bánh gato trong tay nó mà lặng thinh. Ngạc nhiên cũng có mà hối hận cũng có, nó nghĩ cho tôi nhiều như vậy mà tôi lại nghĩ sai cho nó, tôi trách mình quá nhỏ mọn. Thế là mắt rơm rớm nước, nhỏ cười phì vì nghĩ rằng tôi cảm động quá nên thế. Nó không biết rằng tôi thẹn, tôi muốn xin lỗi vì đã hiểu sai về nó nhưng lại không đủ can đảm.

Bánh gato với những kỷ niệm tuổi học trò

Cầm chiếc bánh gato về nhà nhưng không dám ăn, đấy là tấm lòng của nó nhưng tôi có đáng được nhận? Ngắm nghía chiếc bánh, tuy giản đơn, chỉ phủ một lớp kem trắng với rắc ít socola thôi nhưng không hiểu sao tôi lại thấy nó thật đẹp. Tôi muốn ăn chiếc bánh nhưng lại sợ mình không được phép.

“Mày ơi tao ăn cái bánh mày tặng tao được không?”

“Con dở, ăn đi chứ gì nữa. Tao tặng mày không ăn để mốc à.”

Tôi nhắn cho con bạn mẩu tin như để tiếp thêm cho mình can đảm, rồi ăn chiếc bánh gato ấy. Lần đầu tiên trong suốt 14 năm tôi được ăn một chiếc bánh gato có vị mặn. Chính tôi cũng không rõ tại sao khi ăn nó mình lại khóc, em gái thấy tôi khóc tưởng chiếc bánh khó ăn lắm, nó bảo tôi đừng cố nhưng tôi vẫn nhớ câu nói mà tôi nói với nó khi ấy.

“Không em ạ, đây là chiếc bánh ngon nhất mà chị đã từng ăn.” Đúng vậy, đó là chiếc bánh gato của bạn tôi.

Cho đến nay, khi đã 5 năm trôi qua nhưng hương vị chiếc bánh ấy vẫn chẳng cái bánh nào thay thế nổi. Lên cấp 3 tôi và con nhỏ không được học cùng nhau, ngày sinh nhật nào nó cũng nhớ, cũng tặng tôi những món quà nhưng chiếc bánh ấy nó chẳng bao giờ làm lại nữa. Chúng tôi chơi với nhau thân thiết, giống như trên thế giới này chẳng ai hiểu được mình ngoài nó.

Đứa bạn cùng tên với tôi, chiếc bánh nó cho tôi là một bài học theo tôi suốt cuộc đời, bài học quý giá về tình bạn- về thứ tình cảm trong sáng cao quý nhất của tuổi học trò.


Fatal error: Uncaught Exception: 12: REST API is deprecated for versions v2.1 and higher (12) thrown in /home/hanoigat/public_html/wp-content/plugins/seo-facebook-comments/facebook/base_facebook.php on line 1273